Tự chăm sóc bản thân thường là một điều rất không được đẹp cho lắm


Đó là lập một bảng tính số dư nợ của bạn và thực hiện một thói quen buổi sáng và nấu cho mình những bữa ăn lành mạnh và không còn chạy trốn khỏi các vấn đề của bạn và coi sự lảng tránh là một giải pháp.

Đó là thường xuyên làm những điều xấu xí nhất mà bạn phải làm, như đổ mồ hôi qua một buổi tập nữa hoặc nói với một người bạn độc hại rằng bạn không muốn gặp họ nữa hoặc kiếm một công việc thứ hai để bạn có tài khoản tiết kiệm hoặc tìm ra cách chấp nhận bản thân để bạn không liên tục kiệt sức vì cố gắng trở thành mọi thứ, mọi lúc và sau đó cần phải nghỉ ngơi có chủ ý, bắt buộc khỏi cuộc sống để làm những việc cơ bản như nhỏ một ít dầu vào bồn tắm và đọc Marie Claire và tắt điện thoại của bạn trong ngày.

Một thế giới mà việc chăm sóc bản thân phải trở thành một chủ đề thời thượng như vậy là một thế giới bệnh hoạn. Tự chăm sóc bản thân không nên là thứ mà chúng ta sử dụng vì chúng ta đã hoàn toàn kiệt sức đến mức chúng ta cần một chút giải thoát khỏi áp lực nội tại không ngừng của chính mình.

Tự chăm sóc bản thân thực ra không phải là ngâm mình trong nước bồn nước muối và bánh sô cô la, nó là sự lựa chọn để xây dựng một cuộc sống mà bạn không cần phải trốn tránh thường xuyên.
Và điều đó thường xảy ra với việc bạn ít muốn làm nhất.

Đó thường có nghĩa là nhìn thẳng vào những thất bại và thất vọng rồi lập lại chiến lược. Đó không phải là thỏa mãn những ham muốn trước mắt của bạn. Đó là sự buông bỏ. Đó là lựa chọn những cái mới. Đó là khiến một số người thất vọng. Đó là hy sinh cho một số khác. Đó là sống theo cách mà người khác không làm, vì vậy có thể bạn có thể sống theo cách mà người khác không thể.

Đó là cho phép bản thân được bình thường. Thường xuyên. Không ngoại lệ. Đôi khi có một căn bếp bẩn thỉu và quyết định mục tiêu cuối cùng của bạn trong cuộc sống không phải là có được cơ bụng và theo kịp những người bạn giả tạo của bạn. Đó là việc quyết định mức độ lo lắng của bạn đến từ việc không nhận ra khả năng tiềm ẩn của bạn và mức độ đến từ cách bạn được đào tạo để suy nghĩ trước khi bạn biết điều gì đang xảy ra.

Nếu bạn thấy mình phải thường xuyên phải thưởng thức việc “tự chăm sóc bản thân”, đó là bởi vì bạn bị ngắt kết nối với việc thực sự tự chăm sóc bản thân, điều này rất ít liên quan đến việc “đối đãi tốt với bản thân” và phần lớn liên quan đến việc nuôi dạy bản thân và đưa ra các lựa chọn cho sự khoẻ mạnh toàn diện và lâu dài.

Đó là không còn sử dụng cuộc sống bận rộn và không hợp lý của bạn để biện minh cho việc tự hủy hoại bản thân dưới hình thức rượu chè và sự trì hoãn. Đó là học cách ngừng cố gắng “sửa chữa bản thân” và bắt đầu cố gắng chăm sóc bản thân… và có thể nhận thấy rằng việc quan tâm một cách yêu thương sẽ giải quyết được rất nhiều vấn đề mà bạn đang cố gắng khắc phục ngay từ đầu.

Đó có nghĩa là anh hùng của cuộc đời bạn, không phải nạn nhân. Đó có nghĩa là tua đi tua lại những gì bạn có cho đến khi cuộc sống hàng ngày của bạn không phải là thứ bạn cần trị liệu để phục hồi. Đó là không còn chọn một cuộc sống có vẻ tốt hơn một cuộc sống cảm thấy tốt. Đó là từ bỏ một số mục tiêu để bạn có thể quan tâm đến người khác. Đó là sự trung thực ngay cả khi điều đó có nghĩa là bạn không được yêu thích bởi tất cả mọi người trên thế giới. Nó đáp ứng nhu cầu của chính bạn, vì vậy bạn không lo lắng và phụ thuộc vào người khác.

Đó là trở thành người mà bạn biết bạn muốn và có ý định trở thành. Ai đó biết rằng tắm nước muối và bánh sô cô la là cách để tận hưởng cuộc sống – không phải trốn tránh nó ”.

(Được dịch từ bài viết của Brianna Wiest , hình minh hoạ từ Yaoyao Ma Van As Art)

Be Kind When You Can

…because you never know when it’s the last time to see someone.

(For Bơ, the most amazing cat, Rest in peace my love)

One of the cats in my house had die yesterday of her sickness. Her name is Bơ, means avocado. She is the sweetest cat I’ve ever seen. She is obedient and always comes close to and hugs human whenever possible. She has some problem with her skin so she lost most of her hair and her skin is rough but it doesn’t make hers look less beautiful. She also has the liver problem so her mouth is quite smelly but it also doesn’t make her any less adorable. I can say anything more than I truly love her.

She is not my cat but we live together in the same house. I’ve been staying here also just for a month but it’s long enough to be sad that she’s no longer here. I’m even sadder the last moment I saw her is the moment I chased her out of my room when she ate the food of Haru, my cat. There were also many times I pushed her away because I felt irritated that she was so friendly and sticky.

And she’s gone really quick before I gave her enough love and kindness. She was still playing and eating a lot the day before yesterday. And suddenly, her owner said that she’s gone. She was leaving with the deep pain…

Saw her dead body, I wished I could exchange anything to have another moment with Bơ to show her how much I love her but it will never be possible. What have done can not be undone.

With the painful emotion, I’ve learned and experienced deeply that I should be kind and share my love whenever I can. The time I can have with others is way shorter than I thought.

You think you have forever but you don’t …

Thông điệp năm mới cho các “Yogis”

(Dịch từ thông điệp của một người thực hành Yoga)

Đây là thông điệp cho năm 2020

Chúc mừng năm mới tất cả những người bạn của tôi

Là một tín đồ của Yoga, tôi đã thấy những thay đổi lớn trong khoảng thời gian rất ngắn. Một số cải tiến và một số bị mắc bẫy.

Tôi không có ý xúc phạm bất cứ ai nhưng hiện tại Yoga đang bị thể hiện sai cách một cách tràn lan và làm cho tôi cảm thấy không thể chịu đựng được.

Hãy có một cái nhìn tổng thể về Yoga và ngành kinh doanh Yoga năm 2019

Yoga bây giờ đã phát triển đến mức tôi nghĩ có nhiều huấn luyện viên Yoga hơn là học viên. Có một sự đột biến đáng kinh ngạc của các “Yogis” và “Giáo viên Yoga tuyệt vời với nhiều kinh nghiệm” ở khắp mọi nơi.

Hiện tượng này là kết quả của việc kinh doanh Yoga và quảng cáo sai sự thật. Yoga không được dạy không chính xác và nhiều quảng cáo sai lệch hứa hẹn rằng

Hãy để tôi hỏi bạn vài câu hỏi: Bạn có biết bất cứ giáo viên Yoga nào đang hài lòng và hạnh phúc một cách trọn vẹn.

Họ cũng không cảm thấy đau đớn và buồn bã?

Ai trong số họ gia đình không có bất cứ vấn đề nào?

Và cuối cùng, kinh doanh Yoga hay bất động sản dễ hơn? Câu trả lời là chẳng có cái nào dễ hơn cái nào cả.

Các bạn thân mến, hãy cho phép bản thân suy nghĩ sâu sắc về chủ đề trên và ngừng quảng cáo sai sự thật. Mục đích của Yoga là hiểu biết về bản thân và cống hiến một cách vị tha.

Yoga không phải để thúc đẩy các khái niệm sai lầm và ảo tưởng được sản xuất bởi những người kinh doanh cho lợi ích vật chất.

Gần đây trong xã hội hầu như mọi người đều muốn trở thành một giáo viên Yoga. Họ không có vẻ hứng thú đến việc trở thành một người tập luyện Yoga. Thông thường, động lực của họ dựa trên thực tế họ thấy giáo viên yoga là một siêu nhân chứ không phải con người.

Họ đã sai lầm khi nghĩ rằng các giáo viên yoga không bị căng thẳng và các biến chứng khác. Họ tin rằng bạn không phải chịu đựng những phiền não thông thường.

Làm ơn hãy kiểm tra cẩn thận và hiểu bản chất thực sự của nghề Yoga. Chuyên gia Yoga cũng giống như bất kỳ đại lý Bất động sản, người giữ cửa hàng, nhân viên siêu thị hoặc Chuyên gia tiếp thị nào, họ sản xuất một thứ gì đó tâm linh để dẫn dắt bạn đi theo hướng phù hợp với mục đích của họ.
Giáo viên yoga cũng bị căng thẳng quá mức. Họ cũng trải qua đau đớn, bất hạnh và đôi khi không thể tự xử lý các vấn đề cá nhân của mình giống như bất cứ ai khác.

Các giáo viên Yoga có thể có trí tuệ tốt và có thể trả lời nhiều câu hỏi và xuất hiện để trả lời câu hỏi của bạn. Tuy nhiên, đôi khi họ cũng không thể tự xử lý vấn đề của mình.

Vậy động lực thực sự của bạn để nghỉ việc, ngừng kinh doanh và chuyên môn là gì?

Tôi chân thành khuyên bạn hãy từ bỏ ý tưởng điên rồ này.

Thay vào đó hãy tập Yoga trong cuộc sống hàng ngày để tạo sức bền, sức khỏe tốt, sự tập trung và trí tuệ.

Hãy ngừng bị mê hoặc bởi thế giới trí tuệ, nếu không bạn sẽ không có khả năng hiểu sâu sắc.

Và nếu sự hiểu biết thực sự đến vào một ngày sau đó thì có thể là quá muộn.

Vì vậy, năm mới này tôi muốn đảm bảo với các bạn rằng không ai hạnh phúc hay hài lòng hơn người khác.

Hãy ngừng so sánh. Mục đích thực sự của chúng ta là luyện tập Yoga, cải thiện bản thân, trở thành một người tốt hơn và giúp biến thế giới của chúng ta thành một nơi phù hợp để sống và thực hành Yoga. Thế là đủ!

Và bây giờ hãy mở Mr Bean ra xem và thả lỏng tâm trí, đừng trở nên quá nghiêm túc. ^_^

You Don’t Need To Be Right

(Or don’t need to satisfy your Ego)

Few days ago, one of my best friends has been back after a several day disappear. And I was kind of giving him a question about his absent. He blamed me that I didn’t ask him while he was not there.
At that time, I should have been sensitive enough to know that he’s been in trouble, that he is upset. But my Ego is big and I was selfish. Instead of asking him more, I started teaching him about expectation in relationship. I talked a lot until he said sorry, I was right and he wanted to tell me the reason. It turned out that someone very close to him just passed away in suffering. And I realized that I’ve just lost the chance to make my friend feel better, maybe not just once. I’m the one who need to say sorry.

I should have learned something from that but I didn’t. Yesterday I made the same mistake. I was trying to send some stuffs to Hanoi at the post office near my house but they refused without clear reason. I hate something illogical or unclear, always. Then I asked them to explain clearly or show me the document about what they say but they couldn’t. And finally, after 1 hour having arguments with most of the staffs and managers in their system, they accept to send my stuff unwillingly. I know that. I was right but probably I made many people upset and I wasted their time, also mine.

I just realized how ignorance I was after the metta meditation yesterday. For a while, I was forgetting that We Are One. That’s simple and powerful. We don’t need to prove how right we are. That’s not necessary and even stupid.

The energy of the Infinite Self is the energy of initiate. Nobody is going to understand it logically, as it exists outside those parameters. Once you begin to get it, intuitively and spiritually, you won’t be able to explain it, means that it’s a silent power. It’s knowing without speaking. It’s acting without requiring confirmation or observers. It’s doing without effort. Maybe that is dissatisfying to the ego. but it is the reality of the power.
(Infinite Self – Stuart Wilde)

7 ngày liên tục

Gần đây mình đang học tiếng Đức bằng một phần mềm tên là Duo Lingo. Ở trong phần mềm có một lựa chọn là 7 ngày liên tục: Gấp đôi hoặc không gì cả. Có nghĩa là số điểm của mình sẽ được gấp đôi nếu mình chọn cái đó, với điều kiện mình không được bỏ lỡ ngày nào mà không học đủ số điểm tiêu chuẩn, hoặc điểm của mình sẽ bị reset về 0. Với một con người hiếu chiến như mình thì đương nhiên là mình chọn cái đó rồi.

Những ngày đầu tiên thực sự không dễ dàng để học cho đủ tiêu chuẩn, nhất là khi mình đang có một đống phim cần phải cày trên Netflix. Rồi gần đây còn đi tập Aikido lại nữa. Nhưng vì không muốn bị 0 điểm nên ngày nào cũng cố. Mình luôn học vào cuối ngày khi bị điện thoại về 7 ngày liên tục và nguy cơ bị mất điểm. Nhưng đến cuối tuần thì mình gần như quen hơn và không còn cảm thấy khó khăn, thậm chí còn ưu tiên cho học tiếng Đức trước khi xem phim. Đến hôm nay là ngày thứ 23 liên tục tính từ hôm mình bắt đầu dùng phần mềm rồi. Không nhớ từ hôm nào nhưng mình đã bắt đầu học từ buổi sáng và học bất cứ khi nào có thể. Thậm chí mình còn đứng top trong bảng xếp hạng nữa. Đúng là danh vọng vẫn còn đang đầy sức hút với mình, không biết đến mùa quýt nào mới được giác ngộ nữa 😆

Tóm lại là mình đang muốn áp dụng với việc viết bài trên blog. Thôi tạm thời bỏ qua mục tiêu giúp đỡ với chia sẻ đi, cái thân mình còn lo chưa xong nữa là. Cứ tạm quy số bài viết và chất lượng viết ra điểm vậy. Và mình sẽ áp dụng nguyên tắc 7 ngày. Mình sẽ cố viết liên tục trong 7 ngày xem liệu mình có thấy dễ dàng để viết hơn không. Biết là hầy như mỗi lần viết ra là một lần tự vả mồm mình sau mấy ngày không thực hiện nhưng mà thôi còn sức thì cứ thử cố vậy. Đấy là mình còn chưa thèm quy tên miền với host ra tiền nữa (Giờ mới thèm!)

Tiền và Tôi, Tiền và Chúng ta

(Trích từ sách “Soul of Money” – Lynne Twist)

Tiền giống như những chiếc khuyên sắt được xỏ vào mũi chúng ta. Chúng đang kéo ta đến bất cứ nơi nào chúng muốn. Chúng ta đã quên mất rằng chính chúng ta đã tạo ra chúng.
– Mark Kinney

Tại một ngôi làng trù phú ẩn sâu trong rừng rậm Amazon, cách biệt với bất cứ dấu hiệu nào ta quen gọi là văn minh tới mười ngày đường, anh Chumpi Washikiat cùng bộ lạc mình đang thực hiện một công việc táo bạo và chưa từng có tiền lệ: học cách sử dụng tiền.

Mặc dù đã 26 tuổi, song Chumpi mới bắt đầu tiếp xúc với tiền cách đây vài năm. Bộ lạc của anh, những người Achuar, đã sống hàng nghìn năm mà không hề biết đến tiền. Trong suốt khoảng thời gian đó, những thế hệ người Achuar đã sinh trưởng, lao động nuôi sống gia đình, xây dựng nhà cửa, và duy trì cả cộng đồng – họ làm tất cả những việc đó mà không cần dùng đến tiền. Họ đã và vẫn đang chung sống rất hài hòa với những yếu tố ảnh hưởng có tác động mạnh mẽ nhất lên cuộc sống của họ – những thế lực tự nhiên, mối quan hệ giữa các thành viên bộ lạc và với rừng – nhưng họ chẳng hề có mối liên hệ nào với tiền bạc. Nguyên tắc có đi có lại chính là loại tiền tệ chung. Mọi người đều hiểu rằng tất cả các thành viên trong làng sẽ chia sẻ và chăm sóc cho nhau. Nếu con gái của Tantu cưới con trai của Natem thì bạn bè và hàng xóm sẽ đến và giúp họ dựng một ngôi nhà. Khi một anh thợ săn giết được một con lợn lòi, cả làng sẽ cùng liên hoan. Những thăm trầm của cuộc sống chủ yếu đều do thiên nhiên gây ra. Mọi trận chiến nổ ra đều là vì danh dự. Chúng chẳng liên can gì đến tiền bạc cả.

Chumpi lớn lên trong một môi trường như thế, nhưng số phận đã an bài, anh thuộc về thế hệ sẽ thay đổi tất cả những điều đó. Vào đầu những năm 1970, người Achuar lần đầu tiên tiếp xúc với thế giới hiện đại thông qua những nhà truyền giáo. Chỉ trong hai thập kỷ, mảnh đất của cha ông họ trở thành mục tiêu nhòm ngó của các công ty dầu mỏ và các lợi ích thương mại khác. Khu rừng rậm có nguy cơ bị họ phá sạch để lấy gỗ và khai thác dầu dưới lòng đất. Năm 1995, Bill – chồng tôi và tôi được những thủ lĩnh người Achuar mời đến làm đối tác hỗ trợ họ bảo vệ đất đai và lối sống truyền thống của những người thổ dân. Chính dịp đó tôi đã gặp Chumpi, một chàng trai – một chiến binh Achuar trẻ tuổi và thiện nghệ.

Một vài năm sau cuộc gặp gỡ đầu tiên đó, Chumpi được các già làng và thủ lĩnh người Achuar chọn gửi đi học ở Mỹ. Anh là người Achuar đầu tiên học tiếng Anh, một công cụ thiết yếu giúp người Achuar có thể thỏa thuận về việc bảo tồn rừng và trao đổi buôn bán với thế giới bên ngoài hiệu quả. Đồng thời Chumpi cũng bắt đầu học một thứ ngôn ngữ nữa của cuộc sống phương Tây đương đại: ngôn ngữ của tiền. Đó chính là vốn từ thiết yếu để tồn tại trong một thế giới hoàn toàn khác so với thế giới của anh, nơi mà tiền luôn luôn là yếu tố chi phối, đôi khi là yếu tố chi phối duy nhất, đối với tất cả mọi người và mọi việc.

Chumpi sống cùng gia đình tôi tại nhà chúng tôi. Anh đi học tại một trường gần đó và học tiếng Anh rất chăm chỉ. Những bài học về tiền thì đến với anh mọi lúc mọi nơi như khí thở. Bất cứ nơi nào anh tới, ngôn ngữ và ý nghĩa của tiền đều tràn ngập bầu không khí, từ bảng thông báo, biển và chương trình quảng cáo cho đến thẻ ghi giá tiền trên những chiếc bánh. Khi trò chuyện với những học sinh khác, anh tìm hiểu được về những hy vọng, ước mơ và viễn cảnh tương lai sau khi tốt nghiệp của họ, hay như cách họ nói là “cuộc đời trong thế giới thực” – thế giới của tiền. Anh bắt đầu nhận ra cuộc sống ở Mỹ nghĩa là thế nào: nghĩa là hầu hết mọi thứ trong cuộc sống và mọi lựa chọn của chúng ta – từ đồ ăn ta ăn, quần áo ta mặc, ngôi nhà ta ở, ngôi trường ta học, công việc ta làm, tương lai ta mơ ước, chúng ta lập gia đình hay ở vậy, sẽ có con hay không, cho đến thậm chí cả vấn đề tình yêu – tất cả đều chịu ảnh hưởng của cái thứ được gọi là tiền.

Không lâu sau đó, Chumpi nhận ra rằng anh và những người đồng bào của mình đã bước vào mối quan hệ với tiền. Tiền bạc đã trở nên có ý nghĩa. Nếu người Achuar muốn bảo vệ khu rừng quê hương, họ sẽ phải đối mặt với thực tế là nó có giá trị với người khác, bởi nó có khả năng tạo ra tiền. Một số bộ lạc khác trong vùng biết đến tiền qua một cách cay đắng hơn. Họ đã bán quyền sở hữu đất để lấy tiền, số tiền sau đó tan biến cũng nhanh như khi nó đến, và cuối cùng, họ mất đất đai, nhà cửa, lối sống, và cả những di sản trước kia từng là của họ.

Người Achuar rất chú ý đến bài học này. Họ nhận ra rằng thử thách đối với họ chính là phải sử dụng sức mạnh của tiền rõ ràng và kiên định nhằm phục vụ mục đích cao nhất của mình: bảo vệ rừng và sử dụng những tài nguyên của nó để đảm bảo tương lai bền vững cho chính họ và cho muôn loài. Họ hiểu rằng mối quan hệ mới mẻ chưa từng có với tiền bạc này phải được đặt vững chắc trên nền tảng của những giá trị cốt lõi và những quyết tâm gắn bó vững chắc nhất với cuộc sống và mảnh đất của họ, nếu không, cũng như những người láng giềng kia, họ sẽ bị tiền hủy hoại. Nhiệm vụ khó khăn này đến nay vẫn còn tiếp tục, nó vẫn đang thử thách độ bền vững của các mối quan hệ cũng như nguyên tắc cộng đồng đã tồn tại lâu đời trong nền văn hóa của họ.

Khi người Achuar sống trong ngôi nhà rừng rậm của mình, họ sống trong sung túc và có mọi thứ họ cần. Cuộc sống đã tiếp diễn như vậy trong hàng thế kỷ, thậm chí hàng thiên niên kỷ. Nhưng chỉ cần bước một bước ra khỏi rừng, đi vào thế giới của chúng ta, họ không thể nào tìm được cái ăn, nơi trú ngụ, hoặc sống được dù chỉ là thời gian ngắn mà không dùng đến tiền. Dù muốn hay không tiền là thứ bắt buộc phải có. Việc may mắn được chứng kiến và tham gia dịp lần đầu tiên người Achuar tiếp xúc với thế giới của tiền bạc đã thôi thúc tôi và anh Bill suy ngẫm và đánh giá lại mối quan hệ giữa tiền bạc và chính chúng tôi, và giữa nền văn hóa của chúng ta với tiền bạc.

Giống như Chumpi và những người Achuar, tất cả chúng ta đều có một mối quan hệ rõ ràng với tiền, mặc dù điều đó diễn ra gần như vô thức và không được để tâm tới. Nó định hình những trải nghiệm của chúng ta với cuộc sống, những cảm xúc sâu sắc nhất của chúng ta về bản thân và về người khác. Dù bạn tiêu đồng đô-la, yên, rupi hay đracma[1], thì tiền luôn là một trong những vấn đề trung tâm, mấu chốt trong cuộc sống của bất cứ ai. Điều này đúng trong trường hợp của tôi, và cũng đúng đối với tất cả những người tôi từng gặp, dù họ có nhiều hay ít tiền.

Mọi người đều thích tiền, và hầu hết chúng ta đều cảm thấy một mối quan tâm, thậm chí là nỗi sợ hãi dai dẳng rằng chúng ta sẽ không bao giờ thật sự có đủ, hoặc có thể giữ đủ tiền. Nhiều người trong chúng ta vờ coi tiền không quan trọng, hoặc nghĩ rằng không nên quan trọng hóa nó. Nhiều người khác sống công khai với quan điểm đặt việc kiếm được thật nhiều tiền làm mục đích hàng đầu. Dù số tiền chúng ta có, hay không có, là nhiều hay ít, nỗi lo chúng ta không có hoặc sẽ không có đủ luôn khiến ta bứt rứt không yên. Chúng ta càng cố để có tiền, thậm chí cố lờ đi hay vượt lên trên nó, tiền càng thít chặt vòng kiềm tỏa lên cuộc sống của ta.

Tiền đã trở thành sân chơi mà tại đó, chúng ta đánh giá khả năng và giá trị của mình bằng cách so sánh với người khác. Chúng ta lo rằng nếu không ra sức kiếm thêm tiền thì có lẽ chúng ta sẽ mất vị trí trong đội hoặc lợi thế trong cuộc chơi. Nếu không giành được thế trận, chúng ta cảm thấy mình đang thất bại. Nếu không dẫn đầu hay chí ít là ngang bằng với người khác trong cuộc đua tài chính, chúng ta cảm thấy mình đang tụt lại phía sau và cần nỗ lực để bắt kịp đối thủ. Cuộc chơi có lúc thật thú vị, có lúc thật đáng sợ, nhưng rủi ro bao giờ cũng lớn bởi trên sân chơi tiền bạc, nếu không phải là người chiến thắng, chúng ta chỉ có thể là kẻ chiến bại.

Thậm chí ngay cả khi cuộc chơi đang thuận lợi, chúng ta vẫn thường cảm thấy một sự hụt hẫng, một khoảng cách vời vợi giữa hình ảnh cuộc sống lý tưởng ta hằng hình dung với cuộc đời thực ta đang sống hàng ngày, bị đè nặng dưới sức ép của những trăn trở thường nhật làm thế nào kiếm được nhiều tiền hơn, mua sắm nhiều hơn, tiết kiệm nhiều hơn, giành được nhiều hơn, sở hữu nhiều hơn, và trở thành người quan trọng hơn. Có thể bạn cho rằng một tài sản khổng lồ sẽ mang đến sự bình yên và tự do, nhưng những người giàu có sẽ cho bạn biết sự thật không phải vậy. Đối với họ, cái giá phải trả cho trò chơi thì lớn hơn nhưng bản chất trò chơi thì vẫn vậy. Dù bạn là một vị tổng giám đốc kiếm được 7 triệu đô-la vào năm ngoái, nhưng nếu người cùng chơi golf với bạn vừa đàm phán thành công một hợp đồng trị giá 10 triệu đô-la, còn bạn thì không, điều đó cũng đã đẩy bạn tụt lại phía sau trong cuộc chơi tiền bạc. Khi số tiền đặt cược vào trò chơi càng lớn, ta càng có nhiều thứ để mất, và việc dẫn đầu trong trò chơi càng đòi hỏi nhiều thứ hơn. Không ai thoát khỏi những tác động của tiền. Tất cả mọi người đều phải đương đầu với những thăng trầm về tiền bạc trong cuộc đời mình.

Dù xem xét tiền bạc trên góc độ cuộc sống cá nhân hay gia đình, tại công sở, hay trên thực trạng kinh tế và phát triển của cả đất nước, chúng ta vẫn chỉ thấy duy nhất một bức tranh: Tiền chính là yếu tố cấu thành có sức thôi thúc mạnh mẽ, trớ trêu, kỳ diệu, bị phỉ báng và hiểu lầm nhiều nhất của cuộc sống hiện đại.

THỨ ĐƯỢC GỌI LÀ TIỀN

Nếu chúng ta muốn tước bỏ lớp vỏ hàng nghìn năm văn hóa tác động và quy định cách nhìn tiền bạc, để xem xét đến nó một cách mới mẻ hơn, chúng ta có thể bắt đầu từ một số điểm rất đơn giản. Tiền không phải là một sản phẩm của tự nhiên. Tiền không mọc trên cây, cũng không rơi từ trên trời xuống. Đó là một phát minh của riêng con người. Đó hoàn toàn là sản phẩm của trí tuệ chúng ta. Chúng ta tạo ra nó, và rồi sản xuất nó hàng loạt. Nó là thứ vô tri vô giác trong lịch sử khoảng 2.500-3.500 năm qua đã xuất hiện dưới nhiều hình thức khác nhau; có lúc là những miếng vỏ sò hay hòn đá, có lúc là những thỏi kim loại quý, lúc là một mảnh giấy và có khi là một chớp nháy trên màn hình máy tính. Ngay từ đầu, tiền được phát minh để hỗ trợ việc chia sẻ và trao đổi hàng hóa, dịch vụ giữa các các nhân cũng như các nhóm người. Đến nay, tiền vẫn giữ vai trò ấy, nhưng dường như trong quá trình đó, chúng ta đã trao cho tiền sức mạnh vượt quá vai trò thiết thực ban đầu của nó.

Giờ đây, thay vì coi tiền là thứ công cụ do chúng ta sáng tạo và điều khiển, chúng ta coi nó là một điều tất yếu của tự nhiên, một thế lực ta phải đương đầu. Thứ gọi là tiền, tiền quy ước hay tiền giấy được sản xuất hàng loạt với giá trị bản thân không lớn hơn một mẩu giấy viết hay tờ khăn giấy Kleenex, đã trở thành thế lực có sức kiểm soát lớn nhất trong cuộc sống của chúng ta.

Tiền chỉ mang sức mạnh mà chúng ta gán cho nó và chúng ta đã gán cho nó một sức mạnh gớm ghê. Chúng ta gần như đã trao cho nó quyền lực tối cao. Nếu chỉ nhìn vào hành vi, chúng ta sẽ thấy rằng chúng ta đã khiến tiền trở nên quan trọng hơn bản thân chúng ta và ý nghĩa hơn cuộc sống con người. Con người đã làm và sẽ còn làm những điều khủng khiếp chỉ vì tiền. Người ta giết người vì tiền, nô dịch người khác vì tiền và biến chính mình thành nô lệ của cuộc sống tẻ nhạt cũng chỉ vì theo đuổi đồng tiền.

Vì tiền, loài người sẵn lòng hủy hoại Mẹ Trái đất. Chúng ta đã tàn phá rừng, ngăn lấp sông, khai thác gỗ đến cạn kiệt, đánh bắt cá quá mức và làm nhiễm độc đất bằng chất thải từ công nghiệp và nông nghiệp. Chúng ta đã đẩy nhiều bộ phận trong xã hội xuống vị trí thứ yếu, dồn người nghèo vào các dự án nhà ở, để mặc các khu nhà ổ chuột trong các thành phố hình thành, bóc lột nhiều quốc gia để có lao động rẻ mạt hơn, và chứng kiến sự sa ngã của hàng nghìn – thực tế là hàng triệu người – trong đó có không ít là những người trẻ tuổi, bị cuốn vào nạn buôn bán ma túy để kiếm tiền, làm tổn thương người khác và từ bỏ chính hy vọng của mình trong cuộc sống tội lỗi, nô dịch hoặc tù đày. Chúng ta đã tiếp tục gán cho đàn ông và phụ nữ những quyền lợi khác nhau và không bình đẳng đối với tiền và sức mạnh của nó, nô dịch phụ nữ, bóp méo những trông đợi và nghĩa vụ của đàn ông bằng chính các đặc quyền của họ.

Trong cuộc sống, tiền hầu như không bao giờ có thể mang đến tự do, niềm vui hay sự minh bạch thật sự. Tuy thế, chúng ta vẫn cho phép tiền kiểm soát các mặt của cuộc sống và thường coi nó là thứ quan trọng hàng đầu khi chúng ta đưa ra những quyết định liên quan tới công việc, tình yêu, gia đình và tình bạn. Chúng ta ít khi chấp nhận tuyệt đối điều gì ngoài sức mạnh và quyền lực của đồng tiền, và những giả định về vị trí của mình trước tiền. Chúng ta dám thách thức các giả định về mọi mặt khác của đời sống: sắc tộc, tôn giáo, chính trị, giáo dục, giới tính, gia đình và xã hội. Nhưng khi đứng trước tiền, chúng ta lại chấp nhận nó không chỉ là thước đo giá trị kinh tế mà còn là cách đánh giá tầm quan trọng và giá trị của tất cả mọi người và mọi thứ khác trên đời. Khi chúng ta nói về thành công trong cuộc sống, tiền luôn luôn là thước đo đầu tiên và đôi khi là thước đo duy nhất chúng ta viện đến.

Trong cuộc sống riêng tư, chúng ta đều có lúc tự hạ thấp mình, lợi dụng người khác, hoặc dính líu đến những việc ta không lấy làm tự hào lắm chỉ để có hoặc giữ chặt lấy tiền hay sức mạnh mà ta tin tưởng tiền có thể mua. Chúng ta đã im lặng để tránh các xung đột hay tác động bất lợi về tài chính. Chúng ta đã tự mình hủy hoại các mối quan hệ khi dùng tiền làm công cụ để kiểm soát hoặc để trừng phạt, để trốn tránh hoặc mua chuộc tình cảm, hay để thay thế cho tình yêu. Trong các gia đình giàu có, nhiều người bị đầu độc bởi lòng tham, nghi ngờ và tham vọng điều khiển người khác. Cuộc sống nhiều đặc quyền đã tước đi của họ những cơ hội quý giá để trải nghiệm những giao tiếp bình thường của con người và những mối quan hệ chân thật. Còn với những người sống trong thiếu thốn triền miên, cuộc chiến ấy có thể dễ dàng trở thành một ám ảnh xuyên suốt, hạ thấp giá trị cá nhân, và xói mòn tiềm năng cơ bản của một con người, một gia đình, hay thậm chí cả cộng đồng và nền văn hóa. Đối với một số người, thiếu thốn vật chất trở thành cái cớ biện minh cho việc họ không tháo vát, hữu ích hoặc trách nhiệm như lẽ ra họ có thể.

Chúng ta được sinh ra trong nền văn hóa do tiền nhào nặn nên và mối quan hệ ban đầu của chúng ta với tiền chính là sản phẩm của nền văn hóa đó, bất kể ta ở đâu – nơi nghèo đói triền miên như Mozambique và Bangladesh, hay nơi thịnh vượng và sung túc như Mỹ hay Nhật Bản. Từ những trải nghiệm ban đầu ấy, chúng ta nhận thức được vị trí và sức mạnh của tiền trong gia đình, cộng đồng và trong chính cuộc sống của mình. Chúng ta nhìn thấy những người kiếm được tiền và những người không thể. Chúng ta thấy những điều cha mẹ chúng ta sẵn sàng làm và những điều khiến họ do dự khi kiếm tiền hoặc kiếm những thứ mua được bằng tiền. Chúng ta thấy cách thức tiền định hình quan điểm cá nhân và dư luận.

Trong nền văn hóa tiêu dùng mạnh mẽ của Mỹ, ngay cả những đứa trẻ cũng bị cuốn vào vòng xoáy dữ dội của tiền. Chúng ta trước đây từng trải qua, nhưng điều đó ngày nay thậm chí còn dữ dội hơn. Trẻ con lớn lên trên thế giới mà các phương tiện truyền thông và nền văn hóa đại chúng không ngừng nghỉ cổ vũ cho thói tiêu tiền và kiếm tiền không cần đoái hoài đến hậu quả gây ra cho con người hay môi trường. Những lệch lạc trong mối quan hệ của chúng ta với tiền nảy sinh từ những chuỗi ngày đều đặn tiếp xúc với những điều tưởng chừng vô thưởng vô phạt ấy trong một nền văn hóa (coi trọng) tiền bạc. Những vấn đề tài chính cá nhân cũng như những vấn đề trung tâm của nền kinh tế và môi trường như phát triển bền vững và bình đẳng xã hội, rõ ràng đều bắt rễ từ mảnh đất của mối quan hệ giữa chúng ta với tiền và nền văn hóa tiền bạc, nơi chúng ta sinh ra và dần dần chấp nhận như một lẽ tự nhiên.

TIỀN VÀ TÂM HỒN: MỘT NGĂN CÁCH LỚN

Đối với phần lớn chúng ta, mối liên hệ với tiền bạc chứa đầy mâu thuẫn, và hành vi của chúng ta trong những vấn đề về tài chính thường trái ngược với những giá trị, quyết tâm và lý tưởng trong sâu thẳm mỗi người – nơi tôi gọi là tâm hồn. Khi nói về tâm hồn, tôi không định liên hệ đến một khái niệm tôn giáo. Khi tôi nói về giá trị gốc hay những quyết tâm cao thượng “của chúng ta”, tôi không có ý rằng tất cả chúng ta đều có chung quan điểm hay cảm giác về chính trị, tôn giáo, kinh tế hay những nhu cầu và ham muốn chủ đạo trong cuộc sống. Tôi tin tưởng rằng, sau tất cả những điều đó, khi chúng ta thẳng thắn khám phá những điều người khác yêu cầu, xui khiến hoặc dụ dỗ chúng ta tin tưởng, hay thậm chí những điều chính chúng ta lựa chọn để tin tưởng, điều quan trọng nhất đối với loài người, những quyết tâm sâu sắc và những giá trị gốc phổ biến nhất của chúng ta, chính là hạnh phúc của những người ta yêu thương, bản thân chúng ta và thế giới chúng ta đang sống.

Chúng ta thật sự mong muốn có một thế giới tươi đẹp cho tất cả mọi người. Chúng ta không muốn trẻ em phải chịu đói khát. Chúng ta không muốn bạo lực và chiến tranh hoành hành ở bất cứ nơi nào trên hành tinh này, kể cả những chốn xa xôi nhất. Chúng ta không muốn đau đớn, hận thù và sự trừng phạt trở thành công cụ trong tay các chính phủ hay nhà lãnh đạo. Tất cả mọi người đều mong muốn một cuộc sống an toàn, ổn định, đầy đủ và đầy yêu thương cho mình, những người họ yêu và người khác. Tất cả chúng ta đều muốn có một hành tinh khỏe mạnh và cơ hội để mọi người được sống cuộc đời lành mạnh và hữu ích.

Tôi cũng tin tưởng rằng trên tất cả những sợ hãi và đau buồn, mọi người đều muốn yêu thương, được yêu thương, và thay đổi cuộc sống của mình. Nói về khía cạnh tinh thần, không phải về mặt tôn giáo, tôi tin rằng con người cũng muốn cảm nhận sự thần thánh nương náu trong mình, mối liên hệ của chính họ với mọi sự sống và điều bí ẩn của một cái gì đó còn lớn hơn khả năng thấu hiểu của con người. Nền văn hóa tiền bạc đã chi phối chúng ta theo rất nhiều cách, mà nếu ý thức hơn, chúng ta sẽ không chọn. Nó khiến chúng ta vô tình bào mòn và hủy hoại những giá trị nhân bản nhất, những quyết tâm đẹp đẽ nhất, và có lúc, quay lưng lại với cả những người chúng ta yêu thương.

11 bài học cuộc sống tôi đã dạy con tôi

(Dịch từ Blog yêu thích của Hương: Zenhatbits.net, dành tặng mẹ Nhật)

Vào lần sinh nhật thứ 46 vừa rồi, những đứa con (hầu hết đã trưởng thành) của tôi đã viết ra danh sách những bài học mà tôi đã dạy chúng trong cuộc sống từ rất lâu. Mỗi đứa tự viết một danh sách của mình, và vợ tôi Eva đã ngọt ngạo tổng hợp chúng lại trong quyển sổ ghi chép.

Khi tôi đọc qua chúng, tôi cảm thấy muốn khóc. Tôi rất xúc động khi chúng trân trọng những điều tôi đang cố gắng truyền đạt cho chúng, những điều tôi đang học và muốn chúng hiểu.

Là một người cha, có vài điều ý nghĩa hơn cả là xem bạn đã giúp đỡ con bạn qua hành động và lời nói trong nhiều năm. Chúng tôi có một gia đình hỗn hợp gồm 6 đứa trẻ từ 13 đến 26 tuổi, và tất cả đều là những con người tuyệt vời.

Hóa ra có một số bài học mà tất cả hoặc hầu hết những đứa trẻ đưa vào danh sách của chúng, mà tôi sẽ chia sẻ với bạn ở đây. Những bài học mà chúng đều khiến tôi tự hỏi liệu đây có phải là những bài học quý giá nhất hay không, hay chúng chỉ đơn giản là những bài tôi nói nhiều nhất. 🙂

Và đây là những bài học gần như được sắp xếp theo tần suất xuất hiện trong danh sách của bọn trẻ:

  1. Đừng sợ mắc sai lầm, thất bại cũng không sao cả. Điều này đã được gắn (với bài tiếp theo) là bài học phổ biến nhất trong danh sách của bọn chúng – tôi nghĩ rằng nó đã làm nên các danh sách của chúng. Tôi thực sự hài lòng vì bài học này nằm lòng với chúng.
  2. Có sự đồng cảm và cố gắng nhìn mọi thứ từ quan điểm của người khác. Đây là bài học khác trong tất cả các danh sách của bọn chúng, và một lần nữa, thật tuyệt vời khi tất cả đều ghi nhớ điều này. Tôi đã cố gắng thể hiện điều này qua hành động của mình, mặc dù dĩ nhiên tôi không hoàn hảo.
  3. Bước ra khỏi vùng an toàn của bạn. Đây là một ví dụ khác mà tôi đã cố gắng dạy bằng ví dụ, từ việc chạy marathon và marathon mở rộng đến làm những việc khiến tôi sợ, như nói trên sân khấu hoặc viết sách. Bài học này rất quan trọng với tôi.
  4. Đừng chi tiêu nhiều hơn bạn có. Đây là một ý tưởng đơn giản nhưng hiếm khi được thực hiện. Tôi vui mừng vì những đứa trẻ của tôi đang bắt đầu với suy nghĩ này – sống trong khả năng của bạn, tiết kiệm hết mức có thể.
  5. Trân trọng những gì bạn có và tận hưởng ngay bây giờ. Tôi yêu cái này. Nó có một thứ gì đó mà tôi cố gắng thể hiện, nhưng cũng nhắc nhở chúng khi chúng đang nghĩ về những gì mình không có. Mỗi lần chúng tôi bị mắc kẹt trong khó khăn, đó là một cơ hội tốt để đánh thức cái đẹp ở ngay trước mắt mình.
  6. Nỗi buồn là một phần của cuộc sống, và chẳng có gì sai khi cảm nhận nó. Bất chấp những gì tôi đã nói ở mục trước, vẫn chẳng sao khi cảm thấy buồn, đau, thất vọng, lo lắng, tức giận. Trên thực tế, hầu hết chúng ta không bao giờ muốn cảm nhận những điều đó, vì vậy chúng ta luôn làm bất cứ điều gì có thể để bỏ qua chúng hoặc thoát khỏi những cảm xúc. Thay vào đó, tôi cố gắng thực sự cảm nhận những điều đó, như một trải nghiệm. Nó dạy tôi về sự bế tắc – nếu chúng ta không sẵn sàng đối mặt với các vấn đề của chính mình, làm sao chúng ta có thể ở đó vì người khác khi họ đang gặp khó khăn?
  7. Đừng bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Khi trưởng thành, bốn đứa trẻ lớn nhất của chúng tôi đang phải đối mặt với nhiều vấn đề theo những cách mới. Đây là một phần của việc trưởng thành nhưng tất nhiên không dễ dàng khi gặp khó khăn. Công việc của tôi với tư cách là người cha đã khuyến khích chúng đừng từ bỏ chỉ vì điều đó khó – để tiếp tục và sử dụng các vấn đề như một cơ hội để phát triển.
  8. Nhưng đừng làm việc quá sức. Điều đó nói rằng tôi không phải là một người cuồng công việc. Tôi tin rằng bộ não không hoạt động tốt nếu bạn tiếp tục học tập hoặc làm việc quá sức, vì vậy tôi cố gắng dạy chúng về việc tạm dừng, nghỉ ngơi và ra ngoài đi dạo.
  9. Trở nên kỳ lạ ở nơi công cộng – không sao cả. Cứ vui đi. Tôi không chắc tại sao một vài đứa trong số bọn chúng có thứ này trong danh sách – chúng hẳn đã học được cách kỳ lạ từ người khác? Thực ra, chúng có thể đã nhận được điều đó từ xu hướng nhảy và múa với chúng của tôi khi chúng tôi đi dạo trong thành phố để khuyến khích chúng làm những điều kỳ lạ cùng nhau, bất kể người khác nghĩ gì .
  10. Thực tế của bạn là một sự phản ánh của câu chuyện mà bạn nói với chính mình. Đây là điều tôi học được hơi muộn trong cuộc đời, và tôi vui mừng vì con tôi đang học điều này. Tin tốt là bạn có thể học cách bỏ câu chuyện kể đó, nếu nó dẫn đến đau khổ. Khoảnh khắc này sẽ như thế nào nếu không có một câu chuyện? Đẹp và tự do.
  11. Làm cho người khác cười. Điều đó làm cho một ngày của họ tươi sáng hơn. Tôi rất vui vì họ đã chọn được bài học quan trọng này từ tôi! Với những đứa trẻ của tôi, tôi hầu như luôn nói đùa, trừ khi tôi (thực sự) nghiêm túc về việc dạy chúng một bài học quan trọng. Thời gian còn lại, tôi luôn cố gắng chọn cách tiếp cận nhẹ nhàng.

Tôi yêu những đứa con của mình bằng cả trái tim và đó là một sự may mắn được làm cha của chúng. Tôi lấy 10% những gì tôi có và dành phần còn lại cho mẹ, ông bà và chính bọn chúng.

Ngoài ra, những điều mà tôi học được từ chúng cũng quan trọng không kém:

  • Trẻ em xứng đáng được lắng nghe và tôn trọng.
    Tôi đã bắt đầu làm cha với ý tưởng rằng những gì tôi nói sẽ đi, và họ chỉ cần lắng nghe tôi! Nhưng qua nhiều năm, tôi đã học cách lắng nghe chúng và đối xử với chúng như tôi muốn được đối xử.
  • Những đứa trẻ có trái tim nhạy cảm sẽ bị tổn thương khi bạn không nhân từ với chúng. Khi còn là một người cha trẻ, sự thất vọng và bất an của tôi đã khiến tôi nổi giận vì la mắng, la hét, đánh đòn. Kể từ đó, tôi đã phát triển, nhưng quan trọng hơn, tôi đã học được cách nhìn thấy sự mỏng manh của trái tim chúng, và sẽ đau đớn làm sao khi bị mắng bởi ai đó mình tin tưởng và yêu thương rất nhiều. Giờ tôi đã dịu dàng hơn nhiều với những trái tim đó.
  • Tôi nên thả lỏng và không quá nghiêm túc. Bất cứ khi nào tôi nghĩ quá nhiều về bản thân mình, những đứa trẻ của tôi làm tôi bẽ mặt. Bất cứ khi nào tôi quá nghiêm trọng, những đứa trẻ của tôi cười tôi. Tôi thích lời nhắc nhở vui tươi để nới lỏng đó.
  • Bố thì ngốc nghếch, đần độn, không đàng hoàng. Và đó là cách mà chúng ta nên làm. Thỉnh thoảng tôi có một quan niệm rằng tôi có thể là một người cha “cực ngầu”. Khi tôi cố gắng tìm hiểu từ lóng mới hoặc tham khảo một meme, những đứa trẻ của tôi sẽ trêu chọc tôi về nó. Khi tôi phá ra một trò đùa hoặc chơi chữ mà tôi nghĩ là vui nhộn, chúng sẽ cười trong khi trợn mắt và gọi đó là một trò đùa của cha. Vì vậy, tôi đã học được cách nắm lấy sự “không được ngầu lắm” của mình và là chính mình với chúng.
  • Tất cả những gì chúng cần là tình yêu. Có rất nhiều điều phải căng thẳng khi làm cha mẹ, và ngày nay chúng ta có xu hướng ám ảnh về việc làm mọi thứ đúng với con mình. Nhưng thực sự, chúng ta tạo áp lực về nó quá nhiều. Tất cả các chi tiết chỉ là chi tiết – chỉ có một điều thực sự quan trọng. Chúng muốn được yêu thương và muốn bạn nhận được tình yêu của chúng. Đó là tất cả. Cho chúng ăn, mặc chúng, che chở cho chúng, giáo dục chúng là điều đương nhiên, nhưng hơn thế nữa, chúng chỉ muốn bạn yêu chúng. Bỏ mọi thứ cản trở điều đó và thể hiện nó ra một cách đơn giản và rõ ràng nhất có thể.

Cảm ơn bạn, tình yêu của tôi.

How I Can Transform My Negativity

I just realized that I’m so easy to be negative. I always try to run away from the unfavorable condition. I didn’t like the busy of Hanoi and I was running away to my current place – my born place. And now I’m feel so frustrated here because I don’t really like the company I’m working for. I was feeling like there’s no place that I belong to.

Then I slowly observed my sadness and negativity with a quiet mind.

I realized that everything is not too bad, even very good.
My family, my cats and my friends are still safe and happy.
I’m in the very beautiful city with perfect weather, everything is so cheap.
I’m living in a pretty apartment of my nice boss. It’s big and private enough for me to do whatever I want. That’s like the place in my dream. I can do Yoga, play guitar, write and cook… It’s high enough so mosquitoes can’t fly up here. I also can see the bright sun and moon through the windy balcony.
I have a nice job that I don’t need to spend too much time. I can help and inspire people a lot.
I have a good enough English to speak to new foreign friends, to read and write whatever I want. It always feel so good to learn something new.
I’m so grateful for all I’m having now. I’m so happy that I can transform my negativity to the brand new emotion, then I know that you also can do it, for yourself and for others!

Thank you so much for reading!